Friday, June 24, 2022

Vì sao mình lựa chọn viết blog

Khi tôi nhận ra rằng những cảm xúc trong mình bắt đầu run rẩy và vụn vỡ...


Một lần nữa dừng lại và lắng nghe đứa trẻ bên trong đang gào khóc nức nở, đâu đó, tôi đang lạc trong thế giới của riêng mình, một con người khác mà bấy lâu nay tôi đã cố cất giấu cẩn thận, ở nơi nào đó vô cùng sâu thẳm trong tâm hồn mình, hoặc nhiều khi chính tôi cũng quên mất.

Có một tôi như thế, một tôi rất cảm xúc, biết yêu ghét giận hờn, một tôi không ồn ào, vồn vã, không chạy nhảy tung tăng, cười nói vui vẻ như chính mọi người vẫn thấy, một tôi luôn chạy trốn vào một nơi nào đó không ai thấy mình để òa khóc. Đúng như bạn cùng phòng mình nói rằng: “You are not strong as you think”.

Tôi vẫn đang trên hành trình đi tìm lại chính mình, góp nhặt những chiếc cảm xúc vụn vỡ, tìm cách vá lại chúng và kiếm tìm nguồn nước ngầm để tưới mát mảnh đất tâm hồn cằn cỗi ấy. Và vẫn đang có một con người khác trong tôi luôn tìm kiếm lý do để dựa dẫm, để vin vào những kỉ niệm tươi đẹp của quá khứ để khiến mình có thể mỉm cười mỗi ngày với mọi người xung quanh, huyên thuyên luôn mồm để không ai có thể nghe thấy bên trong tôi đang nức nở, vụn vỡ.

Và trên chiếc sa mạc khô cằn đó, tôi chợt nhận ra, có một tôi đã từng rất thích viết lách, đã luôn cố gắng diễn đạt cảm xúc của chính mình thông qua những trang viết. Có lẽ thanh xuân ở SG quá rực rỡ đã khiến tôi mải mân mê chạy theo ánh sáng, chạy theo vô tận… mà lạc mất chính mình.

.......
Và chiếc blog này đã ra đời, được “khơi nguồn cảm hứng” bởi chuyến leo núi đầu tiên ở N, chuyến đi làm mình thở được lại sau hơn hai tháng chất chứa những nỗi niềm, và giờ thì mục đích chính là để làm bài tập cho một môn học ở trường =)))) 
Nhưng chắc chắn rằng mình sẽ chia sẻ nhiều nội dung hơn về chuyện đời, chuyện nghề nữ kĩ sư, kinh nghiệm du lịch giá rẻ, làm thế nào để có thể sinh tồn ở một đất nước khi bạn không thể nói ngôn ngữ của họ, làm thế nào để mình làm quen với cuộc sống ĐH ở tuổi 18, BK có phải là một ngôi trường đáng học không, quá trình mình apply học bổng:

- “Con một là cốt ăn mày?”
- “Chọn ngành mình thích, ủa tui biết mình thích gì đâu trời?”
- "Nên tham gia hoạt động xã hội hay cắm mặt cày GPA?"
- “Cung Thiên Bình và những sự lựa chọn”
- ”Phỏng vấn, có nên “nổ” với nhà tuyển dụng?”
- “Con gái đừng học kĩ thuật, cực lắm?” Con gái có nên làm kĩ sư dự án?
- “Mới ra trường hỏi cái gì cũng không biết, làm sao để được giao “việc lớn”.
- “Tui không thấy mình có gì đặc biệt, làm sao để “bán” mình cho nhà tuyển dụng?”
- “Nhìn đâu cũng thấy mình rất tệ, làm sao để xây dựng thương hiệu cá nhân?”
- “GenZ tự tin có gì sai”
- “GenZ và những cái nết nên tém khi đi làm”
- “Không có tiền, không thể du học?”
- "Apply học bổng, cần GPA, research, IELTS hay ăn ở tốt là được?"
- “Extrovert có nên chọn đi N”
- “Những cú shock văn hóa lần đầu qua N”
- “Ultr, người N lab tui hông phải người N”
- "Toxic people, làm thế nào để quăng họ qua một bên"


Đi làm, đi học cũng được nhiều em khóa dưới inbox hỏi han những câu hỏi này, mà nhiều khi mình cũng không có thời gian để trả lời cho thật “có tâm”. Vậy nên đối tượng mình hướng đến cho chiếc blog này là các bạn genZ, hoặc nếu không ai đọc thì mình viết cho chính mình của tầm 6 năm về trước. Ở tuổi 18, khi mới chập chững bước vào Sài Gòn, mình cũng loay hoay giữa những vấn đề tương tự…
P/s: dĩ nhiên mình cũng chẳng có kinh nghiệm gì nhiều lắm cho cam, chỉ đơn giản là những chia sẻ rất thật của 1 genZ cho những genZ khác =)))


Xin hân hạnh giới thiệu, chiếc blog chưa được chăm chút nhiều, vẫn đang giai đoạn ươm mầm, cần có nhiều view để được nảy nở =)))
Hạo à á a ...
- Nếu bạn cảm thấy bất lực với mình: Hạo à....
- Nếu cảm thấy ngạc nhiên: Hạo á
- Nếu cảm thấy content hay quá: Hảo a









No comments:

Post a Comment

2025 Khoảng lặng giữa những nhịp rơi - The Silence Between Falling Beats

          Năm nay mình học được cách im lặng một cách cần thiết, không phải vì hết chuyện để nói, mà vì có những thứ nói ra cũng chẳng làm n...