Friday, June 24, 2022

Vì sao mình lựa chọn viết blog

Khi tôi nhận ra rằng những cảm xúc trong mình bắt đầu run rẩy và vụn vỡ...


Một lần nữa dừng lại và lắng nghe đứa trẻ bên trong đang gào khóc nức nở, đâu đó, tôi đang lạc trong thế giới của riêng mình, một con người khác mà bấy lâu nay tôi đã cố cất giấu cẩn thận, ở nơi nào đó vô cùng sâu thẳm trong tâm hồn mình, hoặc nhiều khi chính tôi cũng quên mất.

Có một tôi như thế, một tôi rất cảm xúc, biết yêu ghét giận hờn, một tôi không ồn ào, vồn vã, không chạy nhảy tung tăng, cười nói vui vẻ như chính mọi người vẫn thấy, một tôi luôn chạy trốn vào một nơi nào đó không ai thấy mình để òa khóc. Đúng như bạn cùng phòng mình nói rằng: “You are not strong as you think”.

Tôi vẫn đang trên hành trình đi tìm lại chính mình, góp nhặt những chiếc cảm xúc vụn vỡ, tìm cách vá lại chúng và kiếm tìm nguồn nước ngầm để tưới mát mảnh đất tâm hồn cằn cỗi ấy. Và vẫn đang có một con người khác trong tôi luôn tìm kiếm lý do để dựa dẫm, để vin vào những kỉ niệm tươi đẹp của quá khứ để khiến mình có thể mỉm cười mỗi ngày với mọi người xung quanh, huyên thuyên luôn mồm để không ai có thể nghe thấy bên trong tôi đang nức nở, vụn vỡ.

Và trên chiếc sa mạc khô cằn đó, tôi chợt nhận ra, có một tôi đã từng rất thích viết lách, đã luôn cố gắng diễn đạt cảm xúc của chính mình thông qua những trang viết. Có lẽ thanh xuân ở SG quá rực rỡ đã khiến tôi mải mân mê chạy theo ánh sáng, chạy theo vô tận… mà lạc mất chính mình.

.......
Và chiếc blog này đã ra đời, được “khơi nguồn cảm hứng” bởi chuyến leo núi đầu tiên ở N, chuyến đi làm mình thở được lại sau hơn hai tháng chất chứa những nỗi niềm, và giờ thì mục đích chính là để làm bài tập cho một môn học ở trường =)))) 
Nhưng chắc chắn rằng mình sẽ chia sẻ nhiều nội dung hơn về chuyện đời, chuyện nghề nữ kĩ sư, kinh nghiệm du lịch giá rẻ, làm thế nào để có thể sinh tồn ở một đất nước khi bạn không thể nói ngôn ngữ của họ, làm thế nào để mình làm quen với cuộc sống ĐH ở tuổi 18, BK có phải là một ngôi trường đáng học không, quá trình mình apply học bổng:

- “Con một là cốt ăn mày?”
- “Chọn ngành mình thích, ủa tui biết mình thích gì đâu trời?”
- "Nên tham gia hoạt động xã hội hay cắm mặt cày GPA?"
- “Cung Thiên Bình và những sự lựa chọn”
- ”Phỏng vấn, có nên “nổ” với nhà tuyển dụng?”
- “Con gái đừng học kĩ thuật, cực lắm?” Con gái có nên làm kĩ sư dự án?
- “Mới ra trường hỏi cái gì cũng không biết, làm sao để được giao “việc lớn”.
- “Tui không thấy mình có gì đặc biệt, làm sao để “bán” mình cho nhà tuyển dụng?”
- “Nhìn đâu cũng thấy mình rất tệ, làm sao để xây dựng thương hiệu cá nhân?”
- “GenZ tự tin có gì sai”
- “GenZ và những cái nết nên tém khi đi làm”
- “Không có tiền, không thể du học?”
- "Apply học bổng, cần GPA, research, IELTS hay ăn ở tốt là được?"
- “Extrovert có nên chọn đi N”
- “Những cú shock văn hóa lần đầu qua N”
- “Ultr, người N lab tui hông phải người N”
- "Toxic people, làm thế nào để quăng họ qua một bên"


Đi làm, đi học cũng được nhiều em khóa dưới inbox hỏi han những câu hỏi này, mà nhiều khi mình cũng không có thời gian để trả lời cho thật “có tâm”. Vậy nên đối tượng mình hướng đến cho chiếc blog này là các bạn genZ, hoặc nếu không ai đọc thì mình viết cho chính mình của tầm 6 năm về trước. Ở tuổi 18, khi mới chập chững bước vào Sài Gòn, mình cũng loay hoay giữa những vấn đề tương tự…
P/s: dĩ nhiên mình cũng chẳng có kinh nghiệm gì nhiều lắm cho cam, chỉ đơn giản là những chia sẻ rất thật của 1 genZ cho những genZ khác =)))


Xin hân hạnh giới thiệu, chiếc blog chưa được chăm chút nhiều, vẫn đang giai đoạn ươm mầm, cần có nhiều view để được nảy nở =)))
Hạo à á a ...
- Nếu bạn cảm thấy bất lực với mình: Hạo à....
- Nếu cảm thấy ngạc nhiên: Hạo á
- Nếu cảm thấy content hay quá: Hảo a









Wednesday, June 8, 2022

Leo núi ở Nhật tập đầu tiên

 

Gửi thời thanh xuân ấm áp của chúng ta.

Leo núi ở Nhật tập đầu tiên. Chuyện bây giờ mới kể

Mình tìm đến hội “Mê leo núi” trong trạng thái lạc mất chính mình giữa những ngày cuối cùng của tháng tư. Những ngày đã quá cuồng chân vì hơn cả năm rồi không được và không dám đi đâu, những ngày thấy mình dậm chân tại chỗ giữa dòng đời không ngừng hối hả quay, những ngày thấy mình vô cùng cô đơn và lạc lõng giữa thành phố này. Mình vẫn hay nói rằng, Tokyo tấp nập người qua lại, đông đúc đến nghẹt thở, nhưng mọi người toàn lướt qua nhau, không để lại chút luyến lưu hay vương vấn gì, nên mình vẫn cảm thấy “thèm” người kinh khủng. Thèm được kết nối, thèm được nói chuyện và thèm được ai đó hỏi thăm. Mọi thứ chỉ đơn giản bắt đầu từ một suy nghĩ, chán quá chẳng muốn làm gì, chán quá chẳng ai chơi và chán nên muốn buông xuôi. Dĩ nhiên, mình cũng "thèm" đi leo núi nữa.

Mọi người vào nhóm thường đã quen nhau trước, hoặc ít nhất rủ nhau cùng đi nếu là amateur, mình cũng chả có ai thân thiết hay bạn bè gì ở đây với cả nếu rủ mà bị từ chối thì quê, nên quyết định đi một mình. Có sợ không? Có chứ, thời điểm quyết định đi là mình mới sang đây một tháng, còn lúc đi là đã sang 2 tháng thiếu 2 ngày. Chả quen ai, chả biết đường đi, chả có quá nhiều kinh nghiệm leo núi và cũng chả mang đồ đạc leo núi sang đây, nhưng vì quá muốn mặc kệ sự đời nên mình quẳng hết âu lo và đi. Trước chuyến đi mình cũng không mong đợi gì nhiều về việc sẽ có thêm nhiều mối quan hệ mới, chỉ đơn giản là muốn work out, muốn giải phóng rất nhiều năng lượng tiêu cực đang chất chứa trong mình chỉ chực chờ bùng nổ, muốn mệt hết sức để đầu óc chẳng có gì suy nghĩ nữa. Nên ban đầu, mình cũng không quá social với các anh chị lắm. Sorry huhu …

NHƯNG:

Sự thân thiện tưởng chừng như quen nhau từ tám chục kiếp trước của các anh chị làm mình đổ gục. “Hạo ơi, lại đây nào, nắm tay nhau cùng leo nào, chị em lều mình đâu nào.”, “Hạo ơi, ra đây hát cùng đi, sao lại đứng đó thế”…

Cùng leo núi, cùng hát cùng hò, cùng hú hét í ới vang vọng cả một cánh rừng. Lên đến nơi thì trời đổ mưa to, tụi mình cùng nhau san sẻ thức ăn mang theo trong túi, yeah chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy, 1 ly mì 3 4 người chụm đầu cùng nhau húp sột soạt, mà ngon đáo để. Cùng nhau dựng trại đốt lửa, nấu nướng, hát hò, tâm tình, nhậu đến 2 giờ sáng =))) Chỉ quen nhau trong chưa đầy 24h ngắn ngủi vậy mà không ai nỡ chia tay, sáng dậy dọn trại ăn sáng rồi, cả bọn còn đi nông trại (lượn ở ngoài) và nán lại đi ăn trưa cùng nhau. Lúc chia tay còn tình thương mến thương, ôm ấp, hứa hẹn, lên kèo mới đủ các kiểu…

Và mình đã quăng hết tất cả những mệt mỏi, muộn phiền chất chứa tại Ryugadake 1485m 21/05/2022 rồi, ai có quay lại thì đừng nhặt lên nha =))))

Có một câu nói khiến mình nhớ mãi trong chuyến đi: “CHẮC TẠI NHỮNG NGƯỜI THÍCH LEO NÚI AI CŨNG TỬ TẾ CẢ, EM Ạ”.

Chuyện đặc sắc nhất trong chuyến đi: Trốn học đi leo núi, nhưng lại gặp bạn thân của thầy, chưa kịp dặn bạn thân của thầy đừng kể với thầy em, thì bạn thân của thầy đã báo thầy kèm theo chứng cứ hình ảnh đầy đủ.

Giai điệu đặc sắc nhất trong chuyến đi: Ai nhanh tay gắp bằng tay em, tay gắp con tôm vùi xuống bát cơm, tay bế con tay gắp không ngừng, ai nhanh tay gắp bằng tay em.

Tái bút: giờ đây mình đã ổn hoặc ít nhất có thể tồn tại ở xứ sở này mà không cần dựa dẫm vào cảm xúc của người khác, có lẽ thế, hoặc mình đã tự huyễn hoặc bản thân là thế. Nhưng không sao, dù gì mục đích của chuyến đi này đối với mình vẫn là thay đổi mindset, đặt mình vào môi trường mà một đứa extrovert như mình cảm thấy khó chịu nhất để xem khả năng thích nghi của bản thân đến đâu. 5 năm không phải là một quãng thời gian quá dài, nhưng vừa đủ để khiến mình lớn lên trong suy nghĩ, và biết đâu, sẽ biến mình từ một đứa hướng ngoại sang hướng nội, và biết đâu mình sẽ iu mảnh đất này thay vì bài xích nó như hiện giờ, biết đâu... Hãy đón chờ mọi thứ ở phía trước nhé cô gái, yêu bạn.

Thư viện Ookayama, Tokyo, 05/06/2022, 08/06/2022.


Các chị mình dựng trại và làm trò


Đồ cắm trại cưng xỉu up xỉu down mọi người ạ

Lúc tụi mình xuất phát


Tụi mình hành quân

Lều mình lên "đỉnh" ạ
Nguyên team lên đỉnh ạ
Có mấy ly mì húp chung mà ngon đáo để ạ


Mlem không ạ
Nhậu sáng đêm, sáng chưa chịu "dìa" sớm


Sáng còn đàn hát ca đến lúc bị đuổi =))))
Dọn trại nào anh chị em ơi

Ai dọn vẫn dọn, ai hát vẫn hát
Không về, không không về, ra hồ chơi tiếp

Nào mình cùng làm album
Một tấm nữa mình đi ăn, hứaaaaa
Giờ thì anh hứa để làm gì, thêm trăm tấm nữa nhá =)))


Đi ăn thiệt nè, mình để hình chị gái trong team cho nó hợp bố cục, chứ ăn được hay không thì mn inbox nha
Tấm cuối, thiệt á

Mình tạm chia tay nhau nhé...
Không nha, cái xe này chưa chịu chia tay, nhưng mình hết hình rồi ạ.


















2025 Khoảng lặng giữa những nhịp rơi - The Silence Between Falling Beats

          Năm nay mình học được cách im lặng một cách cần thiết, không phải vì hết chuyện để nói, mà vì có những thứ nói ra cũng chẳng làm n...