**Tết ở Brisbane bắt đầu bằng một sớm mưa ngày 28.**
Mình cùng chị Thảo xuống ga Darra, và tình cờ va phải một "góc Sài Gòn" nhỏ xíu nhưng dễ thương vô cùng. Ở đó, tiếng Việt được cất lên bằng chất giọng "Saigonese" đặc trưng, từ phông chữ trên biển hiệu đến cách đặt tên hàng quán đều toát lên cái hồn của phố thị phương Nam. Mình dừng chân, thưởng thức một ổ bánh mì bò lá lốt ngon "chấn động", không quên mang thêm một ổ heo quay giòn rụm về để dành bữa sau. Giữa Brisbane, bỗng thấy mình như đang đứng ở một con đường quen nào đó của Sài Gòn.
Tết dần hiện hình rõ nét hơn qua buổi gói bánh chưng tại nhà thầy Dũng. Là các anh chị thầy cô mà mình rất yêu quý, nhưng mà cũng lâu lâu mới được gặp một lần. Là những bài hát mà năm nào ba mẹ mình cũng mở. Là những món ăn rất truyền thống, đậm vị quê nhà. Là cành đào, cành lay ơn mà Tết nào mẹ mình cũng cắm. Là buổi xúng xính áo dài của tất cả mọi người. Và rồi là buổi lô tô mà mình… thua trắng, haha.
![]() |
| Ai cũng xinh đẹp và đáng eooooo 😘💯 |
**Nhưng giữa những rộn ràng ấy, nỗi nhớ nhà vẫn âm ỉ.**
Mình chọn cách vùi đầu vào công việc để khỏa lấp khoảng trống trong lòng. Có những lúc nhớ nhà đến thắt lại, định nhấc máy gọi về, nhưng biết ba mẹ đang tất bật bán hàng chẳng kịp ngơi tay, mình lại thôi. Cứ thế, mình chọn cách "cắm trại" trong lab như một nỗ lực trốn chạy cảm xúc của chính mình.
Chiều 29 Tết, mình vô tình đọc được một câu nói của một người anh:
"Ở Việt Nam, Tết đến trong từng ngõ ngách. Nhưng ở nước ngoài, Tết phải đi tìm."
Câu chữ ấy như một "điểm chạm", khiến mọi kìm nén vỡ tan. Mình bật khóc ngon lành, chẳng thể giấu giếm thêm được nữa. Trong cơn nức nở, mình đi tìm Hani và chú Tâm – hai người đồng nghiệp gốc Việt ở viện. Vừa bước chân vào văn phòng chú Tâm, bao nhiêu tủi thân vỡ òa thành tiếng khóc hức hức như một đứa trẻ. Chú bối rối lắm, mình thì vừa ngại vừa chẳng thể nào ngăn được dòng nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Chú dắt mình xuống khu vực nhân viên, ngồi dỗ dành suốt hai tiếng đồng hồ. Chú kể về những mùa Tết xa xứ của chú. Chú rời Việt Nam từ năm 5 tuổi, chưa một lần trở lại, nhưng Tết trong chú vẫn là một điều gì đó thiêng liêng và đặc biệt vô cùng. Hai chú cháu ngồi ôn lại danh sách những món Việt yêu thích nhất. ..Cứ thế, cùng nhau ôn lại những ký ức vụn vặt mà ấm áp về một quê hương xa xôi...
Rồi chú hỏi: *"Mai có gọi về chúc Tết ba mẹ không?"*. Mình nghẹn ngào: *"Lần trước gọi về, cả nhà chẳng ai dám nhìn vào màn hình điện thoại. Cứ thấy mặt nhau là nước mắt lại rơi..."*
**Đêm giao thừa, giữa những ngổn ngang suy tính.**
Chị Thảo rủ mình sang ăn cơm tất niên. Ban đầu, mình định ăn xong sẽ về ngay để kịp chạy deadline và đợi đón giao thừa Việt Nam lúc 3g sáng (theo giờ Úc). Nhưng rồi cái nết ham vui và nhiều chuyện của mình thắng thế. Chúng mình ngồi lại cùng nhau, những câu chuyện nối dài quên cả thời gian đến tận 4 giờ sáng.
![]() |
| Mâm cơm tất niên nhà chị Thảo |
**Hóa ra, Tết không mất đi, chỉ là đang hiện hữu dưới một hình hài khác**
Mùng 1 Tết, mình vẫn đi làm như bao ngày bình thường khác. Buổi sáng, được chủ nhà mời một bát canh thịt kho măng rất “Tết”, món mà ở Việt Nam, thể nào mình cũng sẽ cằn nhằn với mẹ vì “năm nào cũng bao nhiêu món này, chán chết được”. Đúng là khi thiếu, người ta mới thấy quý. Buổi trưa, mình được ăn miếng bánh chưng đầu năm, được "tám" chuyện cùng thầy Dũng và các anh chị cùng học PhD ở trường.
Rồi công việc lại kéo mình đi, chỉ khác là mình gọi về nhà… ngày 3 lần =)))
Các cô bảo: “Năm nay không có con, Tết không ai hô hào chụp ảnh, không lô tô bài bạc thâu đêm”. - “lành mạnh” ghê, haha.
Ba mẹ thì bảo: “Tết có tất cả, thiếu mình con thôi.”
Tết ở đây, con cũng đủ đầy, chỉ là thiếu gia đình mình thôi….
Mùng 5 Tết, mình quyết định tha cái nết “không lành mạnh” từ Việt Nam sang Brisbane. Chúng mình bày đại tiệc hải sản, bún cá Nha Trang made by chef chị Linh Viên, rồi quánh bài tới gần sáng. Và mình vẫn bất bại trong bộ môn tiến lên, cầu trời lỡ đỏ bạc rồi đỏ tình giùm con luôn nha trời.
** Lời kết **
Tết ở xứ người, dù phải tự đi tìm, nhưng hóa ra nó vẫn luôn hiện hữu: trong sự tử tế của những người đồng hương, trong miếng bánh chưng ăn vội, trong cái xoa lưng vỗ về của người chú không chung máu mủ, và trong cả những giọt nước mắt giúp lòng mình thanh thản hơn.
Có thể năm nay mình không có một cái Tết trọn vẹn, theo đúng nghĩa đoàn viên, nhưng mình đã có những người bạn tuyệt vời. Và một niềm tin rằng, những hy sinh của tuổi trẻ hôm nay rồi sẽ có ngày được đền đáp.
-- Thái Hạo -- QIMR 04/03/2026











