Recap 2023. Như mọi năm, luôn dài ạ
=)))))
Năm nào cũng bị chê viết dài. Nhưng
chắc chưa sửa được, vì mình có sở thích lưu lại kỷ niệm qua những trang viết
(có điều đầu tư cái blog hẳn
hoi mà không ai đọc =))) rất là buồn ạ =)))). Để sau này có những khoảnh khắc bất chợt ngồi tự hỏi mình đã
sống ntn trong những năm tháng thanh xuân thì vẫn có thể tìm lại. Vì dù có chuyện gì xảy ra, thì khi
nhìn lại, tôi vẫn sẽ dành cho thanh xuân này của mình một nụ cười.
~~~~Những đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà, Sẽ có
rất nhiều hành trình qua trong đời,... Sẽ nếm rất nhiều mặn ngọt chua cay
đắng~~~~
2023, như một chuyến tàu Shinkansen của cảm
xúc, đi qua những đêm náo nhiệt ở Shibuya, Shinjuku, những ngày tuyết rơi trắng
xóa ở Nagano, những chuyến rong ruổi khắp nước Nhật đến Gunma, Nikko, Tochigi,
những lần về với thiên nhiên, ngồi ngắm sao trời bên dòng suối chảy róc rách ở
Okutama, Mitake, những buổi lang thang ở Odaiba, Yokohama, những ngày gió rét ở
Endoshima, những đêm thức thâu đêm ở phòng thí nghiệm, vội vã đón chuyến tàu
cuối cùng về nhà, những ngày tất bật chuẩn bị cho hội thảo ở Saitama, RIKEN, những
ngày dài lạc lõng ngồi viết bài trong thư viện Ookayama, và cuối cùng là về vẩn
vơ một mình trong căn phòng ở Shinagawa.
~~~~
1 năm 2 tháng đi làm, mình biết được điểm mạnh của mình ở đâu
và tập trung phát triển những điểm mạnh đó. Mình được sống đúng với con người
bản thể của mình nhất.
1 năm 6 tháng đi học, mình chấp nhận những khuyết điểm của
mình và người khác. Mình sống tiết chế hơn, bao dung hơn với những lỗi lầm của
mình và người xung quanh.
Sau 2 năm, mình quay lại thị trường lao động,
ngành FMCG, với những bước chệch choạch ban đầu kèm theo 1 ít thất vọng do đặt
kì vọng quá cao…
Cuối năm đi PV, interviewer hỏi:
- Sao run dữ dậy em?
- Tại lâu quá, 2 năm rồi em không đi PV
anh ơi =)))
…………..
- Điều gì làm em cảm thấy tự hào nhất về
hành trình đã qua của em?
(Đoạn này thêm cho dui: Sau 2 buổi PV,
quằn nhau tổng cộng 3 tiếng đồng hồ, interviewer bắt tay mình và nói
- Rất hy vọng dc gặp em trong tương lai
- Dạ gặp thì em cũng vui, nhưng mà đừng PV
nữa anh nha =))))
Có thể là fail rồi, tại phận làm ứng viên mà nhây quá, chắc cũng không
ai ưa =))))
Ngày cuối năm, ngồi lại với những người anh mà mình
quý nhất công ty:
- Điều gì làm em cảm thấy nuối tiếc nhất
khi em rời cty? Và em làm ntn để khắc phục điều đó?
Tuy câu hỏi nhìn rất khác nhau. Nhưng
câu trả lời cho tất cả vẫn là: “Những mối quan hệ tuyệt vời mà mình đã có được”
25 tuổi, mình nhận được 2 câu hỏi mà hiện tại
mình chưa thể trả lời được từ 2 người Thầy mà mình rất kính trọng, trong đó có Thầy hướng dẫn Master của mình tại
Tokyo Tech
- Điều gì khiến mình cảm thấy hạnh phúc
nhất?
Sau đó, thầy mình nói rằng thầy biết
là việc học Master ở đây không làm mình thấy hạnh phúc. Nhưng dù có đi tiếp PhD
với thầy hay không, thì thầy vẫn tôn trọng mọi quyết định của mình vì mình là
sinh viên thông minh nhất mà thầy từng hướng dẫn.
[Được]
- Ba mẹ vẫn khỏe mạnh (trộm vía tỷ lần)
- Bằng Master, bằng lái xe, xin lỗi BCA,
bấy lâu nay em đi chui =))))
- Biết sống cho cộng đồng hơn, hiến tóc,
đóng góp vào quỹ thiện nguyện (rất rất nhỏ, chủ yếu là tấm lòng to)
- Quay trở lại với thói quen đọc sách,
nghe podcast: Đường xưa mây trắng, Lean In, Hiểu về trái tim, thầy Minh Niệm
(Human of the year =))))
- Đi quá đi, rảnh là quảy đồ đi chơi
=))))) Đợt đó trốn lab đi leo núi, may mà thầy gọi lúc lưng chừng núi, vẫn còn
sóng điện thoại để họp
-
Tiếp thu được tính
cẩn thận và quy trình của người N
-
Học 1 vài ngôn ngữ
mới: Python, Linux, R
-
Có thêm 1 vài nghề
mới: đi nấu bún bò, làm bánh dạo khắp Tokyo, quẩy sự kiện, gõ đầu trẻ, ...
-
Đối xử dịu dàng,
bao dung hơn với bản thân và người khác.
[Nên]
- Bớt ham chơi lại giùm =)))
- Bớt nói chuyện vô duyên lại =)))
- Nhiều lắm, viết hết ra đây chắc mn
nghỉ chơi hết quá =))))
[Mục tiêu của năm]
- Xin phép được giữ lại cho riêng mình,
tại chưa có mục tiêu gì hết á =)))))
25 năm, mình đã thực hiện rất nhiều phép thử,
có thể đúng, hoặc sai. Nhưng mình chắc rằng, dù rất khó để say no, nhưng
quyết định rời N, từ chối HB PhD cho đến hiện tại, không khiến mình hối hận.
Đối với mình, 1,5 năm ở N là khoảng thời gian vừa vặn, đong đầy, đủ trải
nghiệm, đủ lăn xả, đủ chăm chỉ, đủ yêu thương …
Tạm biệt 2023 với những vui buồn “sắp cũ”, những
bồi hồi ngày cuối năm.
Cảm ơn 2023, vì dù cho bao nhiêu thăng trầm, vẫn có
thể tự tin nói rằng mình là người tử tế. Cảm ơn, cảm ơn và cảm ơn.
Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi
nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp không người nào ngẫu nhiên.
Đoạn này xin phép viết tiếng Anh do sến
quá
Every photo has its own story to tell.
I'm grateful you walked into my life. Whether our paths cross again down the
road or not, our friendship will always mean the world to me. Thanks for being
a special part of my journey.
2024, mình có thể sẽ lại rong ruổi đến những chân trời khác, hoặc
không, nhưng mình đã có: Một thanh xuân rực rỡ!
P/s: mở bài rất cồng kềnh, nhưng hành bà chị chỉnh ảnh hết 8 tiếng, nên phải post, không là bị
unfriend
Ai đọc tới đây chắc xứng đáng có 10 người
iu =))))))))))
~~~~Những ngày mà chân chưa mỏi, có tiền
cũng khó mà mua~~~~
